Thị trường bất động sản Việt Nam chứng kiến một nghịch lý tồn tại suốt nhiều năm: phân khúc cao cấp liên tục được mở bán rầm rộ, nhưng hàng chục nghìn căn hộ, biệt thự đã hoàn thiện lại bị bỏ hoang, không người ở. Từ những khu đô thị từng được mệnh danh “vùng đất vàng” đến các dự án trăm triệu USD trở thành những “khu đô thị ma”, thực trạng này không chỉ gây lãng phí tài nguyên mà còn kéo theo nhiều hệ lụy kinh tế - xã hội nghiêm trọng. Câu chuyện xử lý tận gốc, theo nhiều chuyên gia, nằm ở chính sách thuế và cơ chế quản lý nhà đất nghiêm minh hơn.
Trong nhiều năm trở lại đây, tình trạng nhà đất bỏ hoang không còn xa lạ, đặc biệt tại Hà Nội và các khu vực từng phát triển nóng. Dù hàng loạt dự án cao cấp liên tục ra mắt, thực tế lại tồn tại hàng nghìn căn biệt thự, liền kề và căn hộ đã xây dựng xong nhưng không có người về ở. Điều này tạo nên hình ảnh đối lập: một bên là nguồn cung cao cấp dư thừa, một bên là nhu cầu nhà ở của người dân có thu nhập trung bình và thấp ngày càng tăng mạnh nhưng không thể tiếp cận.
Khu vực phía Tây Hà Nội là ví dụ điển hình. Từng được xem là vùng phát triển năng động nhất thủ đô, nơi đây chứng kiến sự bùng nổ của hàng loạt dự án quy mô lớn. Tuy nhiên, sau giai đoạn đầu cơ mạnh mẽ và tốc độ phát triển bỏ xa nhu cầu thực, nhiều khu đô thị như Kim Chung - Hoài Đức, Sơn Đồng Center, Vườn Cam, Nam An Khánh, Dương Nội, Phú Lương hay Kiến Hưng rơi vào tình trạng vắng bóng cư dân. Những dự án trị giá hàng trăm triệu USD trở thành vùng đất hoang lạnh, tối om vào buổi tối, cỏ mọc um tùm, hạ tầng bị xuống cấp.
Trong bối cảnh nhu cầu nhà ở dành cho người lao động, công nhân và nhóm thu nhập thấp vẫn rất lớn, việc hàng loạt sản phẩm cao cấp bị bỏ không càng khiến dư luận bức xúc và đặt câu hỏi về sự méo mó trong phân bổ nguồn lực của thị trường.
Một trong những nguyên nhân sâu xa của tình trạng nhà đất bỏ hoang là hiện tượng đầu cơ kéo dài nhiều năm. Nhiều nhà đầu tư mua bất động sản không phải để ở hoặc khai thác, mà chỉ để chờ tăng giá rồi bán lại. Điều này dẫn đến việc nguồn cung nhà giá rẻ dần biến mất trong khi phân khúc cao cấp lại tăng mạnh nhưng không có nhu cầu thực tương ứng.
Giá nhà bị đẩy lên mức phi lý, vượt xa thu nhập của phần lớn người dân, khiến nhiều người dù có nhu cầu ở thật cũng không thể tiếp cận. Trong khi đó, người mua đầu cơ lại không đưa tài sản vào sử dụng. Kết quả là hàng loạt căn hộ và biệt thự hoàn thiện nhưng không có dấu hiệu sinh hoạt, tạo nên các khu đô thị hoang hóa.
Kiến trúc sư Trần Huy Ánh từng nhấn mạnh rằng sự lãng phí này vô cùng lớn khi xã hội vẫn còn thiếu trường học, bệnh viện, hạ tầng giao thông và các tiện ích cộng đồng. Theo ông, nguồn lực đất đai đáng lẽ có thể mang lại giá trị gia tăng cho cộng đồng, nhưng thay vào đó đang bị “chôn” vào những khoản đầu cơ không tạo ra lợi ích thực. Tình trạng này khiến thị trường liên tục đối mặt với nguy cơ bong bóng và tạo gánh nặng cho xã hội thay vì đóng góp cho phát triển.
Nhà đất bỏ hoang gây ra nhiều tác động tiêu cực trong dài hạn. Trước hết là lãng phí nguồn lực đất đai - một loại tài nguyên có hạn và có giá trị cao. Việc hàng loạt căn biệt thự và căn hộ xây dựng xong nhưng không được sử dụng khiến tổng mức đầu tư lên tới hàng chục nghìn tỷ đồng bị “đóng băng”, trong khi nhu cầu nhà ở của người dân vẫn không được đáp ứng.
Thị trường vì thế trở nên méo mó. Phân khúc giá rẻ gần như biến mất, trong khi phân khúc cao cấp dư thừa nhưng lại bị bỏ trống. Điều này đẩy khoảng cách giàu nghèo lên cao hơn khi chỉ một bộ phận nhỏ có khả năng sở hữu nhiều bất động sản để đầu cơ, còn số đông người dân chỉ có thể chờ đợi hoặc phải di chuyển xa trung tâm để tìm nhà trong khả năng tài chính.
Ngoài ra, các khu đô thị bỏ hoang làm cho diện mạo đô thị trở nên kém phát triển, hạ tầng xuống cấp và không gian trở nên thiếu sức sống. Tình trạng này làm giảm hiệu quả đầu tư công và ảnh hưởng đến niềm tin vào thị trường bất động sản.
Trước thực trạng kéo dài nhiều năm, nhiều chuyên gia cho rằng giải pháp hiệu quả nhất để giảm đầu cơ và đưa nhà đất vào sử dụng chính là áp dụng thuế đối với bất động sản bỏ hoang. Biện pháp này đã được nhiều quốc gia trên thế giới áp dụng và mang lại kết quả tích cực.
Thứ nhất, việc đánh thuế tạo sức ép khiến các chủ sở hữu buộc phải đưa tài sản vào khai thác thay vì để trống. Khi chi phí nắm giữ tài sản tăng lên, họ sẽ cân nhắc việc cho thuê, bán hoặc sử dụng hiệu quả hơn, từ đó cải thiện thanh khoản của thị trường.
Thứ hai, nguồn thu từ thuế bất động sản bỏ hoang có thể được dùng để đầu tư vào phát triển hạ tầng, xây dựng nhà ở xã hội, cải thiện phúc lợi dân sinh. Điều này góp phần tái phân bổ nguồn lực và giảm áp lực tài chính cho Nhà nước.
Thứ ba, chính sách thuế tạo ra sự công bằng xã hội khi những người sử dụng đất đúng mục đích không phải chịu thiệt thòi trước những trường hợp lãng phí tài nguyên.
Ông Nguyễn Hải Anh, Giám đốc Kinh doanh CTCP Bất động sản Indochine, cho rằng việc đánh thuế đối với bất động sản bỏ hoang là điều bình thường ở nhiều quốc gia và Việt Nam hoàn toàn có thể áp dụng nếu tránh máy móc và linh hoạt theo từng địa phương, giống mô hình của Trung Quốc.
Mặc dù được xem là giải pháp đúng hướng, chính sách thuế cần đi kèm với hệ thống dữ liệu đất đai đầy đủ và thống nhất để tránh nhầm lẫn, trùng lặp hoặc thất thoát. Đồng thời, quy hoạch đô thị cũng cần đồng bộ và minh bạch hơn nhằm hạn chế việc phê duyệt dự án vượt quá nhu cầu thực.
Chỉ khi thuế, quy hoạch, pháp lý và hạ tầng cùng được triển khai chặt chẽ, thị trường mới có thể vận hành lành mạnh, giảm đầu cơ và thúc đẩy sử dụng tài sản hiệu quả hơn.
Công ty Cổ phần HouseNow, giấy phép ĐKKD/MST số 0110349749
