Thuế bất động sản được kỳ vọng là công cụ then chốt giúp kéo giá nhà về gần giá trị thực và lập lại trật tự thị trường. Tuy nhiên, việc triển khai còn gặp nhiều rào cản, đặc biệt là sự thiếu minh bạch về dữ liệu và những hành vi lách luật tồn tại nhiều năm. Bài viết phân tích những nút thắt cản trở chính sách thuế đi vào thực tế và gợi mở các giải pháp khả thi.
Việc cải cách thuế bất động sản không phải là câu chuyện mới. Mỗi khi thị trường tăng nóng hoặc chững lại, đề xuất đánh thuế tài sản lại được đưa ra như biện pháp nhằm hạn chế đầu cơ và tạo nguồn thu ổn định cho ngân sách. Thế nhưng sau mỗi đợt tranh luận, vấn đề lại rơi vào im lặng khi thị trường nguội xuống.
Trong Công điện 190/CĐ-TTg ngày 7/10, Thủ tướng yêu cầu Bộ Tài chính khẩn trương hoàn thiện báo cáo về chính sách thuế bất động sản, coi đây là giải pháp then chốt nhằm tăng nguồn cung, kéo giá nhà về gần với khả năng chi trả của người dân và đưa thị trường về trạng thái ổn định, vận hành lành mạnh hơn.
Một phần nguyên nhân xuất phát từ những lo ngại về tác động đối với người dân trong bối cảnh thu nhập bình quân còn thấp trong khi giá nhà đã bị đẩy lên cao. Sự đối nghịch giữa nhóm sở hữu nhiều bất động sản và nhóm người lao động có nhu cầu ở thực khiến cơ quan quản lý phải thận trọng. Theo GS. Đặng Hùng Võ, chính sự thận trọng này khiến các đề xuất thuế chỉ dừng ở nghiên cứu lý thuyết, chậm chuyển hóa thành chính sách thực thi.
Để thuế phát huy tác dụng, điều kiện tiên quyết là phải có dữ liệu đất đai và giao dịch minh bạch. Tuy nhiên, hệ thống dữ liệu hiện nay vẫn rời rạc, phân tán ở nhiều cơ quan, mỗi nơi áp dụng một tiêu chuẩn khác nhau. Điều này khiến việc xác định giá trị tài sản – yếu tố cốt lõi để tính thuế – thường không phản ánh đúng thực tế.
Theo Viện trưởng Viện Nghiên cứu BĐS Việt Nam Bùi Văn Doanh, muốn xây dựng chính sách thuế khả thi phải bắt đầu từ việc làm sạch dữ liệu, bao gồm thông tin về quyền sở hữu, quy hoạch, vị trí, diện tích, giá thị trường và lịch sử giao dịch của từng bất động sản.
Tình trạng giao dịch “hai giá” đã tồn tại nhiều năm và là nút thắt lớn nhất. Giá thực tế và giá ghi trong hợp đồng công chứng thường chênh lệch rất lớn, có khi cao gấp 1,5 đến 2 lần. Việc kê khai thấp nhằm giảm nghĩa vụ thuế khiến thị trường méo mó và tạo ra sự bất bình đẳng giữa người tuân thủ và người tìm cách lách luật.
Bất động sản khu vực trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh
Khi giá trị thật bị che giấu, việc xây dựng một cơ chế thuế dựa trên giá trị tài sản trở nên gần như bất khả thi. Chuyên gia Vũ Đình Ánh nhấn mạnh rằng nếu cơ quan quản lý không kiểm soát được giá mua bán thực tế, mọi chính sách thuế công bằng đều khó áp dụng hiệu quả.
Để thuế thực sự đi vào cuộc sống, cần một hệ thống dữ liệu minh bạch, thống nhất và có khả năng theo dõi giá trị giao dịch thực tế. Khi thông tin được chuẩn hóa và liên thông, cơ quan quản lý mới có thể nhận diện chính xác giá trị tài sản và đưa ra cơ chế thuế phù hợp.
Một lộ trình áp dụng rõ ràng cũng là yêu cầu bắt buộc, giúp thị trường thích ứng dần và tránh những cú sốc đột ngột. Khi điều kiện này được đáp ứng, thuế sẽ trở thành công cụ điều tiết mạnh mẽ, giúp giá nhà quay về mức phù hợp, hạn chế đầu cơ và tạo môi trường đầu tư ổn định.
Một lo ngại phổ biến là thuế sẽ đánh trực diện vào người có hơn một bất động sản. Tuy nhiên, các chuyên gia cho rằng mục tiêu của chính sách không phải nhằm vào những người có nhu cầu sở hữu chính đáng mà là hướng tới nhóm tích trữ và bỏ không tài sản.
PGS.TS Nguyễn Quang Tuyến nhận định việc đánh thuế sẽ buộc nhóm đầu cơ phải đưa tài sản vào khai thác hoặc chuyển nhượng, qua đó tăng lượng giao dịch và bổ sung nguồn cung. Những người có năng lực tài chính thực sẽ không bị ảnh hưởng đáng kể, trong khi tình trạng bán tháo chỉ xuất hiện ở nhóm sử dụng đòn bẩy quá mức hoặc lướt sóng ngắn hạn.
Một thách thức khác là hiện tượng chia nhỏ số lượng bất động sản cho người thân đứng tên, khiến việc xác định chủ sở hữu thực trở nên khó khăn. Đây là hành vi phổ biến khi chính sách thuế chưa được triển khai hoặc có nguy cơ siết chặt.
Để hạn chế tình trạng này, cần chuẩn hóa toàn bộ hệ thống hồ sơ địa chính, bản đồ và sổ sách, đồng thời liên thông dữ liệu giữa các cơ quan. Khi thông tin được kết nối, cơ quan quản lý có thể phát hiện giao dịch bất thường và xác định đúng đối tượng cần điều tiết, từ đó giảm thiểu hành vi né thuế.
Cải cách thuế bất động sản là bước đi tất yếu để thị trường phát triển minh bạch và bền vững. Tuy nhiên, để thuế thực sự trở thành công cụ điều tiết hiệu quả, Việt Nam cần ưu tiên minh bạch hóa dữ liệu, xử lý triệt để tình trạng hai giá và đứng tên hộ, đồng thời xây dựng lộ trình triển khai rõ ràng. Chỉ khi những rào cản này được gỡ bỏ, chính sách thuế mới có thể phát huy được vai trò trong việc ổn định thị trường và hỗ trợ nhu cầu nhà ở thực của người dân.
Công ty Cổ phần HouseNow, giấy phép ĐKKD/MST số 0110349749
